• Thơ

    Thơ Nguyễn Bính hotnews
    Nguyễn Bính (tên thật là Nguyễn Trọng Bính; 19181966) là một nhà thơ lãng mạn nổi tiếng của Việt Nam. Thơ ông phần lớn là thơ tình nhưng mang một sắc thái quê mùa, dân dã riêng biệt. Cùng với Xuân Diệu, ông được mệnh danh là "Vua thơ tình

    Hoa cỏ may

    Hồn anh như hoa cỏ may
    Một chiều cả gió bám đầy áo em

    Xuân tha hương

    Tết này chưa chắc em về được
    Em gửi về đây một tấm lòng
    Vườn ai thấp thoáng hoa đào nở
    Chị vẫn môi son, vẫn má hồng?

    Áo rét ai đan mà ngóng đợi
    Còn vài hôm nữa hết mùa đông
    Cột nhà hàng xóm lên câu đối
    Em đọc tương tư giữa giấy hồng

    Gạo nếp nơi đây sao trắng quá
    Mỗi ngày phiên chợ lại thêm đông
    Thiên hạ đua nhau mà sắm Tết
    Một mình em vẫn cứ tay không

    Vườn nhà Tết đến hoa còn nở
    Chị gởi cho em một cánh hồng
    (Tha hương chẳng gặp người tri kỷ
    Một cánh hoa tươi đỡ lạnh lòng)

    Xuân về

    Ðã thấy xuân về với gió đông
    Với trên màu má gái chưa chồng
    Bên hiên hàng xóm, cô hàng xóm
    Ngước mắt nhìn trời đôi mắt trong.

    Bóng bướm

    Cành dâu cao, lá dâu cao
    Lênh đênh bóng bướm trôi vào mắt em.
    Anh đi đèn sách mười năm
    Biết rằng bóng bướm có lên kinh thành?

    Cành dâu xanh, lá dâu xanh
    Một mình em hát, một mình em thương.
    Mới rồi mãn khóa thi hương
    Ngựa điều võng tía qua đường những ai?

    Vâng

    Lạ quá! Làm sao tôi cứ buồn?
    Làm sao tôi cứ khổ luôn luôn?
    Làm sao tôi cứ tương tư mãi,
    Người đã cùng tôi phụ rất tròn?
    Thì ra… chỉ có thế mà thôi!
    Yêu đấy, không yêu đấy, để rồi
    Mắc hẳn đường tơ sang cửi khác
    Dệt từng tấm mộng để dâng ai
    Khuyên mãi son cho chữ Ái Tình,
    Mộng lòng trang điểm mãi cho xinh.
    Có người đêm ấy khoe chồng mới:

     

    Đêm sao sáng

    Đêm hiện dần lên những chấm sao
    Lòng trời đương thấp bỗng nhiên cao
    Sông Ngân đã tỏ đôi bờ lạnh
    Ai biết cầu Ô ở chỗ nào
    Tìm mũ Thần Nông chẳng thấy đâu
    Thấy con Vịt lội giữa dòng sâu
    Sao Hôm như mắt em ngày ấy
    Rớm lệ nhìn tôi bước xuống tàu
    Chòm sao Bắc Đẩu sáng tinh khôi
    Lộng lẫy uy nghi một góc trời
    Em ở bên kia bờ vĩ tuyến

     

    Người con gái ở lầu hoa

    Nhà nàng ở gốc cây mai trắng,
    Trên xóm mai vàng dưới đế kinh.
    Có một buổi chiều qua lối ấy,
    Tôi về dệt mãi mộng ba sinh.
    Tôi rót hồn tôi xuống mắt nàng.
    Hồn tôi là cả một lời van.
    Tôi van nàng đấy! Van nàng đấy!
    Ai có yêu đương chả vội vàng?
    Tôi rót hồn tôi xuống đã nhiều,
    Hồn [...]

    Chuyện cổ tích

    Em ạ! Ngày xưa vua nước Bướm
    Kén nhân tài, mở Điệp lang khoa.
    Vua không lấy trạng, vua thề thế
    Con bướm vàng tuyền đậu Thám hoa.

    Vua liền gọi gả con gái yêu
    Nàng đẹp như em, chả nói điêu!
    Vua nuông hai vợ chồng quan Thám
    Cho nhởn xem hoa sớm lại chiều.

     

    Trường huyện

    Học trò trường huyện ngày năm ấy
    Anh tuổi bằng em lớp tuổi thơ
    Những buổi học về không có nón
    Đội đầu chung một lá sen tơ.

    Lá sen vương vấn hương sen ngát
    Ấp ủ hai ta chút nhụy hờ
    Lũ bướm tưởng hoa cài mái tóc
    Theo về tận cửa mới tan mơ.

    Em đi phố huyện tiêu điều lắm
    Trường huyện giờ xây kiểu khác rồi
    Mà đến hôm nay anh mới biết
    Tình ta như chuyện bướm xưa thôi.

    Tết của me tôi

    Tết đến me tôi vất vả nhiều,
    Me tôi lo liệu đủ trăm chiều.
    Sân gạch tường hoa, người quét lại
    Vẽ cung trừ quỷ, trồng cây nêu.

    Nuôi hai con lợn tự ngày xưa
    Me tôi đã tính “Tết thì vừa”.
    Trữ gạo nếp thơm, mo gói bó
    Dọn nhà, dọn cửa, rửa bàn thờ.

    Em với anh

    Lòng em như quán bán hàng
    Dừng chân cho khách qua đàng mà thôi.
    Lòng anh như mảng bè trôi
    Chỉ về một bến chỉ xuôi một chiều.

    Lòng anh như biển sóng cồn
    Chứa muôn con nước nghìn con sông dài
    Lòng em như thể lá khoai
    Đổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu

    Lòng anh như hoa hướng dương
    Trăm nghìn đổ lại một phương mặt trời.
    Lòng em như cái con thoi
    Thay bao nhiêu suốt mà thoi vẫn lành!

    Đêm cuối cùng

    Hội làng mở giữa mùa thu
    Trời cao, gió cả, trăng như ban ngày.
    Hội làng còn một đêm nay
    Gặp em còn một lần này nữa thôi.
    Phường chèo đóng Nhị độ Mai
    Sao em lại đứng với người đi xem?
    Mấy lần tôi muốn gọi em,
    Lớp Mai Sinh tiễn Hạnh Nguyên sang Hồ

    Tình tôi mở giữa mùa thu
    Tình em lẳng lặng kín như buồng tằm.

    Thôi nàng ở lại…

    Tôi sẽ đi đây! Tôi sẽ quên,
    Trọn đời làm một kẻ vô duyên,
    Trọn đời làm một thân cô lữ,
    Ở mọi đường xa, ở mọi miền…

    Ai đi chắp lại cánh hoa rơi?
    Bắt bóng chim xa tận cuối trời.
    Có lẽ ngày mai đò ngược sớm,
    Thôi nàng ở lại để… quên tôi.

    Xóm Ngự Viên

    Ngự viên ngày trước không còn nữa
    Giờ chỉ còn tên xóm Ngự Viên
    Khoa cử bỏ rồi, thôi hết Trạng!
    Giời đem hoa cỏ trả vườn tiên
    Tôn nữ ngồi đan từng chiếc áo
    Dân thường qua lại lối đi quen.
    Nhà cửa xúm nhau thành một xóm
    Cay nồng hơi thuốc lẫn hơi men
    Mụ vợ bắc nam người tứ xứ
    Anh chồng tay trắng lẫn tay đen
    Đổi thay tình nghĩa như cơm bữa
    Khúc “Hậu đình hoa” hát tự nhiên.
    Nhọc nhằn tiếng cú trong thanh vắng
    Nhao nhác đàn dơi lúc đỏ đèn…

    Người hàng xóm

    Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
    Cách nhau cái giậu mùng tơi xanh rờn
    Hai người sống giữa cô đơn
    Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi.
    Giá đừng có giậu mùng tơi
    Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng
    Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng
    Có con bướm trắng thường sang bên này…
    Bướm ơi, bướm hãy vào đây
    Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi
    Chả bao giờ thấy nàng cười
    Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên
    Mắt nàng đăm đắm trông lên
    Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi
    Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi
    Tôi buồn tự hỏi: hay tôi yêu nàng?

    Tương tư

    Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,
    Một người chín nhớ mười mong một người.
    Gió mưa là bệnh của trời,
    Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.
    Hai thôn chung lại một làng,
    Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?
    Ngày qua ngày lại qua ngày,
    Lá xanh nhuộm đỏ thành cây lá vàng.
    Bảo rằng cách trở đò giang,
    Không sang là chẳng đường sang đã đành;
    Nhưng đây cách một đầu đình,
    Có xa xôi mấy mà tình xa xôi.

     

    Chân quê

    Nói ra sợ mất lòng em
    Van em em hãy giữ nguyên quê mùa
    Như hôm em đi lễ chùa
    Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh!

    Hoa chanh nở giữa vườn chanh
    Thầy u mình với chúng mình chân quê
    Hôm qua em đi tỉnh về
    Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.

    Nhớ

    Ví chăng nhớ có như tơ nhỉ,
    Em thử quay xem được mấy vòng?
    Ví chăng nhớ có như vừng nhỉ
    Em thử lào xem được mấy thưng!

    Anh ơi! Em nhớ, em không nói,
    Nhớ cứ đầy lên, cứ rối lên
    Từ đấy về đây xa quá đỗi,
    Đường đi bằng ngựa hay bằng thuyền?

    Nhà em

    Nhà em cách bốn quả đồi,
    Cách ba ngọn suối, cách đôi cánh rừng.
    Nhà em xa cách quá chừng,
    Em van anh đấy, anh đừng yêu em.

    Mưa xuân

    Em là con gái trong khung cửi
    Dệt lụa quanh năm với mẹ già
    Lòng trẻ còn như cây luạ trắng
    Mẹ già chưa bán chợ làng xa

    Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
    Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
    Hội chèo làng Ðặng đi ngang ngõ
    Mẹ bảo: “Thôn Ðoài hát tối nay”

    Lòng thấy giăng tơ một mối tình
    Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
    Hình như hai má em bừng đỏ
    Có lẽ là em nghĩ đến anh

    Lòng mẹ

    Gái lớn ai không phải lấy chồng
    Can gì mà khóc, nín đi không!
    Nín đi, mặc áo ra chào họ
    Rõ quý con tôi, các chị trông!

    Ương ương dở dở quá đi thôi!
    Cô có còn thương đến chúng tôi
    Thì đứng lên nào! Lau nước mắt
    Mình cô làm bận mấy mươi người.

    Quan Trạng

    Quan Trạng đi bốn lọng vàng
    Cờ thêu tám lá qua làng Trang Nghiêm
    Mọi người hớn hở ra xem
    Chỉ duy có một cô em chạnh buồn.
    Từ ngày cô chửa thành hôn
    Từ ngày anh khóa hãy còn hàn vi.
    Thế rồi vua mở khoa thi,
    Thế rồi quan Trạng vinh quy qua làng…

    Chờ nhau

    Láng giềng đã đỏ đèn đâu
    Chờ em ăn dập miếng giầu em sang
    Đôi ta cùng ở một làng
    Cùng chung một ngõ vội vàng chi anh
    Em nghe họ nói mong manh
    Hình như họ biết chúng mình với nhau.
    Ai làm cả gió đắt cau,
    Mấy hôm sương muối cho giầu đổ non.

    Cô lái đò

    Xuân đã đem mong nhớ trở về
    Lòng cô lái ở bên sông kia.
    Cô hồi tưởng lại ba xuân trước,
    Trên bến cùng ai đã nặng thề.

    Nhưng rồi người khách tình xuân ấy,
    Đi biệt không về với bến sông.
    Đã mấy lần xuân trôi chảy mãi
    Mấy lần cô lái mỏi mòn trông.

    Những bóng người trên sân ga

    Có lần tôi thấy một người đi
    Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
    Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
    Một mình làm cả cuộc phân ly.

    Những chiếc khăn màu thổn thức bay
    Những bàn tay vẫy những bàn tay
    Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
    Buồn ở đâu hơn ở chốn này?

    Một trời quan tái

    Chiều nay… thương nhớ nhất chiều nay
    Thoáng bóng em trong cốc rượu đầy
    Tôi uống cả em và uống cả
    Một trời quan tái, mấy cho say!

    Giấc mơ anh lái đò

    Đồn rằng đám cưới cô to,
    Nhà trai thuê chín chiếc đò đón dâu.
    Nhà gái ăn chín nghìn cau,
    Tiền cheo, tiền cưới chừng đâu chín nghìn…
    Lang thang tôi dạm bán thuyền,
    Có người trả chín quan tiền, lại thôi!

    Buông sào cho nước sông trôi,
    Bãi đay thấp thoáng, tôi ngồi tôi mơ.
    Có người con gái đang tơ,
    Vẫy tay ý muốn sang nhờ bãi đay.
    Sao cô không gọi sáng ngày,
    Giờ thuyền tôi đã chở đầy thuyền mơ.

    Con sông nó có hai bờ,
    Tôi chưa đỗ trạng, thôi cô lại nhà.

     

     

     

    Hoa với rượu

    Chao ơi! Là mộng hay là thực?
    Là thực hay là mộng bấy lâu?
    Hai đứa sống bằng hoa với rượu
    Sống vào trời đất, sống cho nhau.

    Nhưng mộng mà thôi, mộng mất thôi
    Hoa thừa, rượu ế, ấy tình tôi,
    Xa rồi vườn cũ hoa cam rụng
    Gặp lại nhau chi, muộn mất rồi!

     

    Cánh buồm nâu

    Hôm nay dưới bến xuôi đò
    Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau
    Anh đi đấy, anh về đâu ?
    Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm…

    Hành phương Nam

    Vẫn dám tiêu hoang cho đến hết,
    Ngày mai ra sao rồi hãy hay.
    Ngày mai sáng lạn màu non nước,
    Cốt nhất làm sao tự buổi nay.

    Rẫy ruồng châu ngọc thù son phấn,
    Mắt đỏ lên rồi cứ chết ngay.
    Hỡi ơi! Nhiếp Chính mà băm mặt
    Giữa chợ ai người khóc nhận thây?

    Kinh Kha giữa chợ sầu nghiêng chén
    Ai kẻ dâng vàng kẻ biếu tay
    Mơ gì ấp Tiết thêu văn tự
    Giày cỏ, gươm cùn ta đi đây.